Nhạc Sĩ: thơ Mộc Lan
Anh trở về tìm lục bát sau mưa Trên lá cành nắng chưa làm phai chữ Nhớ nhung xưa nguyện thề…
Em ơi!. chắc em buồn lắm phải không?
Ta muốn ta hóa thành chim vờn với gió Bài lên cao mơn trớn sợi mây hồng Muốn uống đầy buồng…
Anh có về như lời đã hứa không Sẽ cùng em sống hết đời hoa mộng Mình cùng nhau lướt trên…
Biển yêu em nhiều hơn anh Biển không hờn ghen chỉ dỗ dành Trăng bơ vơ trên đầu gềnh cuối…
Ngày em hai mươi, đôi mắt chưa vương bụi đời Ngày em hai mươi, đâu biết đời là rong rêu…
Mai em làm thơ sẽ thôi không trăn trở Để anh khỏi nhớ một thời ta đã yêu nhau Mai em làm…
Dẫu nhận nước, từ bao nguồn lớn nhỏ Dòng đục trong đây đó khắp muôn nơi Và nhận cả cơn mưa…
Anh có giấu gì trong đôi mắt anh không Em cứ cố tìm mà sao không thấy Một điều chi khiến…
No- el về tan tác một mùa vui Thánh ca đó đứt đoạn rồi ai nỡ Lời nguyện…
Nhớ thủa ấy hai đứa đã từng yêu nhau Nhớ sao ngày ấy hai đứa đã hẹn hò Nào biết bởi vì sao…
Anh, nếu như anh là núi Em chắc em sẽ thành mây Mây đi thì núi buồn núi nhớ Nên mây thôi…
Đố anh biết tơ trời bao nhiêu sợi?. Mà thi nhân vun sới dệt thành thơ Mang tình yêu bao…
Đêm đó em về ướm hạt sương Vừa khung mi mắt đẹp vô thường Tôi ngồi lặng lẽ bên thềm vắng…
Đố anh biết tơ trời bao nhiêu sợi Mà thi nhân vun sới dệt thành thơ Mang tình yêu bao khắc…