Nhạc Sĩ: thơ Thái Tú Hạp
Em đến mang theo lượng đất trời Mùa xuân rừng khoác áo cây phơi Tuổi già anh bước ra hong…
Em lớn lên cùng trúc đào Cùng ngọc lan, cùng hoa sứ trắng Bầy sẻ sớm mai rộn rã dưới mái…
Đêm lặng lẽ thuyền đưa ra biển Tôi lắng nghe tan nát cõi lòng đau Biển khơi sâu hiu hắt…
Sáng mở cửa lòng ta bâng khuâng nhớ Lá vàng rơi màu thu đến bao giờ Hàng cây khô hắt hiu…
Cả triệu bài thơ hóa thành vô nghĩa Trước điện thư mẹ vĩnh viễn lìa đời Hồn như đá kim…
Dòng sông mênh mông nhớ trăng khuyết lung linh buồn Thoáng hồn xưa thức dậy đỉnh mây vọng…
Buổi sáng nghe tiếng chim hót trên mái chùa xưa Tiếng chuông vọng âm trên cành lá xanh Có…
Lòng ta ngậm ngải thương hoài Nắng trôi giạt nắng trăng đòi đoạn sông Biết mai mốt có tao…
Có tiếng gọi chiều nay trong lòng Huế Bước chân em về vàng nắng ngự viên Hoàng thành xưa…
Em về qua phố cũ Con đường xuân mưa bay Mưa bay nhòa ngõ trúc Tình anh sầu như mây.. Mấy…
Mọi chuyện sẽ qua đi trên đồi chim vẫn hót Dòng sông vẫn chia ly bóng mây trời phiêu lãng…
Đà Lạt cho anh chiều sương mù Con phố nghe vừa chớm hơi thu Trên cao nắng ngút ngàn hiu hắt…
Rượu uống mềm môi bao chiều rồi Chỉ thấy dòng sông đỏ ráng trời Chỉ thấy lòng ta mưa mưa…