Nhạc Sĩ: thơ Vương Ngọc Long
Có lần em hỏi anh biết làm thơ Biết làm thơ từ thuở nào Từ, từ thuở mộng mơ khi lòng xôn…
Mẹ ru con bằng tình người Mẹ ru con bằng tiếng hát Mẹ đưa con qua vườn nhân ái Mẹ đưa con…
Anh đến bên em một sớm mùa xuân Bên cội mai vàng đang nở Ru em vào ngày tháng bâng khuâng…
Tôi yêu người trong mơ Cho cuộc tình giăng tơ Những sợi buồn lơ thơ Cảm thấy mình dại khờ…
Người tôi yêu ở nơi đâu Sương sa tiền kiếp ủ ê mái sầu Mây rơi vờn suối tóc thề Thơ vương…
Khi em ngủ bước chim về khe khẽ Rót tai em tiếng mật ngọt ngoan hiền Bên bờ môi khu vườn…
Nhớ hôm nào bỏ xứ Lặng lẽ chiều chia xa Dạt trôi đời vô định Bốn phương đâu là nhà.. Ta…
Ta như kẻ hoài nghi đành bỏ cuộc Ngôn ngữ buồn khánh kiệt cứa tim đau Ta vắt cạn tận cùng…
Rồi một sáng xuân mơ ta thức dậy Hoa vàng bay lất phất ngát tâm đào Chim ríu rít reo vui…
Em đã quên mùa hạ Theo đò qua bến lạ Bước chân người lãng quên Những hàng cây lặng yên…
Tôi đã gặp em trước cổng này Ngày này năm ngoái gió xuân bay Ánh dương phơi phới hồng đôi…
Tôi đổ hồn xuống em, đồi Thiên Mụ Kéo sầu tôi lên đỉnh Ngự treo ngang Em vẫn thế, vẫn phố…
Có lần em hỏi Anh biết làm thơ Biết tự thuở nào?. Từ thuở mộng mơ.
Áo dài hồn nước Nam ta Cổ cao kín đáo dáng người đài trang Thanh tao quyến rũ nhẹ nhàng Dịu…
Anh mãi nhớ trời xưa nơi Huế Một chút tình ngây ngất đam mê Một âm thanh suốt đời thao thức…