Nhạc Sĩ: Vi Tuấn Đại
Nồng nàn xuân quanh đây Góc phố xưa thân quen Bao ước mơ còn đây Sài Gòn xuân đêm nay Tiếng…
Từng ngọn sóng long lanh trong nắng mai Ngập tràn những yêu thương đến thật gần Hồng thắm…
Ta ngã lưng trên nệm cỏ gầy Nghe chiều thay áo tím trời mây Sương vẫn trôi bay phai màu núi…
Dường như cơn gió đánh rơi men tình Nhẹ mang nỗi nhớ tháng năm bình yên Kề tai anh nói yêu…
Em có nhớ Sài Gòn phố mưa dài Rồi chợt nắng chói chang mặt đường Hoa dầu vẫn mãi rơi Hoa…
Hoài niệm cũ màu hoa mùa ly biệt Cánh phượng hồng hoa bướm mộng mơ Bao hương xưa thương nhớ…
Đường vắng đêm thanh mai vàng rơi Vội ôm kỷ niệm ngày xuân ấy thoáng qua Nhẹ gió lay cánh…
Ngày ấy chớm đông rơi thềm Một thoáng hương yêu chợt về Gần bên nhau phố xưa chiều vắng Thế…
Chiều thu man mác, bóng lá rơi bên thềm Hoàng hôn nhẹ buông, lắng đọng giọt nắng lưa thưa…
Chiều nắng phai từng hạt mưa vỗ về Gặp gỡ nhau nhưng duyên thắm muộn màng Chỉ biết ước thầm…
Đà Lạt thu gió hôn tóc mềm Tựa vai nhau lãng quên ngày trôi Soi bóng trăng dần rơi Ôm ấp…
Xuân về đây để tan gió đông Xuân về đây ngàn hoa ngát hương Và về đây để mang ước mơ Tình…
Xa, xa thật xa, hỡi người tình xưa.. Mong, sao còn mong bóng hình người xa.
Tóc mây nhẹ lay vương chút nắng xuân hanh vàng Mắt môi nồng say như quấn quýt mãi không rời…
Tháng Tư trĩu nặng bờ vai Xót xa con nước chia hai lối về Chiều buồn mưa lạnh tứ bề Gió đêm…
Ngồi nhìn phượng rơi rơi buồn thương nhớ miên man sân trường áo trắng bay Ghế đá đó hàng…
Nắng chiều soi bóng lá vàng bay Mơ hồ cứ ngỡ bước chân ai Ơ hay tiếng gió đang đùa cợt Chỉ…
Mênh mông, trời lặng ngắt, U hoài, ngày đông Mơn man, làn tóc khô Lặng lẽ, ngày tháng, bạc…
Dù cho đếm được cát sông Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu Dù con đo được sớm chiều…
Nụ hôn vào cõi vô ngần Sầu nghiêng nước mắt dung nhan lụa là Tình ơi nũng nịu kiêu sa Nồng…
Em đi rồi sao còn lưu luyến Dáng gầy xưa tóc tựa vai mềm Em đi rồi sao còn vương vấn Thoáng…
Ngồi đây lặng đếm tiếng thời gian Ngồi đây nghe đá cất tiếng than van Gió ơi gió chậm bước…
Giọt cà phê nhẹ buông chút nét hương nồng, như giọt buồn trong mắt ai Lối cũ hoang vắng…
Em bỗng về trong buổi chiều đông Rót nhẹ bên anh khúc nhạc ru ấm áp Ngây mắt tròn mang nét…
Đường tím sương mờ giăng tràn trên lối nhỏ Nhẹ nắm đôi bàn tay vỗ về mộng tình ta Miên man…
Đường đi mãi tuổi đời chưa hết mỏi Những con thuyền duyên nợ với chông chênh Dù biển lặng…