Nhạc Sĩ: Vĩnh Điện
Mình quen nhau chưa lâu Trái tim tôi mọc đầy nhánh sầu Mình quen nhau bao lâu Anh trong tôi…
Phố thơm nồng mỗi độ thu sang Trời thẳm xanh cánh gió dịu dàng Nắng vàng mơ ngọc lan thơm…
Rồi một ngày quanh tôi trống vắng Lời nghẹn ngào nghe thêm cay đắng Đêm hoang vu là tiếng…
(Boston) 1. Có khoảng trống… như rơi vào giữa nắng Nên màu buồn… nhuộm thấm nụ hoa phai…
30 năm về lại Tóc xanh đã bạc rồi Vàng xưa làm phố lạ Tim đau một lời thôi.. 30 năm về lại…
Em muốn được ôm anh Em muốn theo anh cuối đường chung bước Em muốn ôm anh từ sau ra trước…
Sương miền ru khúc tà dương Tương tư ứa giọt chẳng vương mắt gầy Hằn sâu sám hối đan tay…
Dù chỉ là cuối thu Dấu vết đời với những ngổn ngang Khiến ta ưu phiền.. Dù chỉ là cuối thu…
Đôi khi ta thầm hỏi Có điều gì rất lạ len vào trái tim ta Khi lặng nhìn hoàng hôn trên đỉnh…
Tôi nghe nắng hồng chiều nay hát trên biển xanh Biển Cam Ranh như bài thơ ước mơ đời bềnh…
1 Gởi anh nắng lửng đêm qua Gởi thương lên gió nhạt nhòa hương êm Gởi mùi son phấn loang…
Một cuộc tình đã bám rêu xanh Từng ngày qua lao đao vật vã Tình hồn nhiên sao đã oan khiên…
Em đến mang theo lượng đất trời Mùa xuân rừng khoác áo cây phơi Tuổi già anh bước ra hong…
Người lính trận trở về Một mình trong nghĩa trang Không gian buồn vắng lặng Đôi mắt nhìn xa…
Cô đơn quá giữa trùng trùng sóng vỗ Trước biển chiều, một mình bơ vơ Bước lặng thầm chìm…
Từ giọt nước mắt từ tiếng khóc đầu tiên từ hơi thở trinh nguyên Ta đến cuộc đời này thênh…
Người ơi con sóng kia dạt dào Bao lâu ngưng òa vỡ Khi xô vào ghềnh đá Như muốn lay động…
Trong đôi mắt em long lanh những giọt mưa buồn Rơi trong đêm trường chìm trong sương khói…
Ngày cha phải xa nhà Con chưa qua tuổi mộng mơ thì con gái Mái tóc mẹ còn dài mềm mượt…
Xin đừng tắt nụ cười để cho tôi ngàn nhung nhớ Xin đừng ngắt nụ hoa để cho tôi thèm hương…
Sài Gòn chiều nay chợt mưa rồi lại nắng Mưa ướt mềm vai sao cháy bỏng môi hôn Em bên anh…
Một trăm năm còn ngơ ngác trong cõi gian trần Còn gì quanh ta ngoài giông bão tinh tú quay…
Một mình tôi bâng khuâng bước đi như đang lạc lối Một dòng sông mênh mông uốn quanh biết…
Mưa đêm tạt ướt trăng ngà Đông tàn sương lạnh trà pha hương quỳnh Cây trơ cành đứng một…
Năm mươi năm rau húng cũng già Rau thơm cũng đã cỗi cằn theo Nhớ chi hoài cọng rau ngày ấy…
Không gian như tơ nhắc lòng bao chuyện cũ Buổi sáng phủ giăng từng sợi nắng ngoài kia Mang…
Em lớn lên cùng trúc đào Cùng ngọc lan, cùng hoa sứ trắng Bầy sẻ sớm mai rộn rã dưới mái…
Tuyết trắng mỏng manh rơi trên lá thu tàn Tuyết trắng nhẹ nhàng bay qua dốc thu vàng Chiều…
Giọt nước ngỡ tiếng than trong đêm muộn màng Và lời em ca, tắt lịm trên đôi môi ấy Làm cho…
Cuộc tình nào khi vừa hấp hối Cũng hoang mang cơn mộng rã rời Thấy hương thơm, đong đầy…